KTS chương 3


Chương 3

Vương Nhất Phong vừa mua sủi cảo về, thì cứu binh của Tiền Tâm Nhất cũng vừa tới.

Một người đàn ông vén tấm rèm che plastic bước vào, cà vạt áo sơmi quần tây, cổ tay cũng cài khuy áo, rất nhiều người trong cái công ty UA tự xưng là đẳng cấp quốc tế này cũng không bằng hắn.

Đồ đệ của Tiền Tâm Nhất bước vào sau hắn, vừa nhìn thấy anh nhét thêm ớt vào sủi cảo đã hét lên, cứ như là vừa sống sót sau một tai nạn bất ngờ.

Vương Nhất Phong trong nháy mắt ngầm hiểu, người này chính là người đến từ cục Tám, “cục cưng” mới của Tiền Tâm Nhất – Trần Tây An.

Tiền Tâm Nhất miệng mắng cậu ồn ào, nhưng tay lại cầm đũa gõ gõ vào cái bát bên cạnh: “Nhanh lên.”

Triệu Đông Văn cười lộ má lúm đồng tiền, hấp tấp ngồi xuống bên cạnh anh, cầm lấy đôi đũa: “Cám ơn sư phụ, dạ dày em réo đến nỗi em chả nhớ mình mang họ Triệu nữa.”

Tiền Tâm Nhất không để ý đến cậu, kéo cái kế phía xa lại gần, vỗ vỗ lên mặt ghế: “Ngồi xuống trước đã, anh đã ăn gì chưa?”

Trần Tây An đi lướt qua Vương Nhất Phong gật đầu: “Tôi ăn rồi, mọi người ăn đi, đừng lo cho tôi.”

Tiền Tâm Nhất không thèm để ý đến hắn nữa, hất hàm về phía Vương Nhất Phong, nói: “Để tôi giới thiệu hai người, chủ nhiệm dự án xanh hoá Vương Nhất Phong, là đối tác lớn của sếp mình. Anh Vương, đây là đồng nghiệp mới của em, Trần Tây An.”

Trần Tây An nắm chặt bàn tay Vương Nhất Phong vươn tới, hai người thoáng khách sáo một chút, mắt nhìn người của Vương Nhất Phong không tồi, gã cảm thấy người này rất chín chắn, cũng không phải dạng lắm lời, nhưng lại nghĩ đến lời đồn của mấy bà bạn vợ, nên không dám tùy tiện có ấn tượng gì về hắn.

Ba người ăn cơm nhanh như gió cuốn, Trần Tây An ngồi trước cái bát không, Vương Nhất Phong chạy đi tính tiền. Tiền Tâm Nhất ngồi ỳ trên ghế bắt Triệu Đông Văn đi lấy hóa đơn, Vương Nhất Phong xoa xoa cái bụng bia mắng anh lòng dạ tiểu nhân, hai người đá xoáy nhau cho đến tận lúc ra ngoài đường.

Vào UA, Tiền Tâm Nhất bỗng nhiên quay đầu hỏi: “Nếu giữ nguyên phương án của bên UA, vậy kích thước dầm biên (1) nhỏ nhất phải là bao nhiêu? Anh cho tôi một mặt cắt để đánh giá qua nào.”

(1)Dầm biên: Dầm là một cấu kiện bê tông cốt thép, thường được gối lên cột nhà. Các thím cứ để ý mấy cái thanh ngang lồi ra chạy dọc theo trần nhà, chính là dầm đấy. Dầm biên là mấy cái dầm ở mép ngoài cùng. Các thím hay thấy cửa sổ và cửa chính có cùng độ cao phải hơm? Vì chặn phía trên là dầm, nên độ cao của 2 cái ko thể khác nhau.

Vương Nhất Phong mừng thầm, bởi vì gã cảm thấy có chút dấu hiệu cứu vãn, nhưng để tránh chọc vào vảy ngược của Tiền Tâm Nhất, nên tạm thời gã chọn cách câm như hến.

Trần Tây An trầm ngâm giây lát, lúc đi đến cửa thang máy mới nói: “Nếu mái che có thêm ba thanh chống, thì phải cỡ 1200x600mm, nếu như không có thanh chống, thì dầm 2000mm cũng rất mạo hiểm, sẽ gãy ngay.”

Tiền Tâm Nhất tưởng tượng, dầm kích thước lớn như vậy ở đại sảnh sẽ không ổn lắm, mặt anh tái mét quay sang hỏi Vương Nhất Phong: “Anh Vương thấy sao? Mỹ nữ bên các anh có thể mặc chân váy cực lớn, nhưng xét theo tính an toàn, thì dưới làn váy phải đóng bỉm mới đủ đô.”

Cửa vào cao bốn, năm mét, vào trong còn cao thêm hai mét nữa, mặt tiền trung tâm thương mại không thể bị che mất một nửa, Vương Nhất Phong mất bình tĩnh: “Cái đ** con mẹ, nếu chú mày thích đóng bỉm cho an toàn thì chỗ này phải đóng thêm cỡ năm cái bỉm nữa!”

Tiền Tâm Nhất cười ha hả: “Ai bảo váy của anh xòe rộng quá cơ.”

Triệu Đông Văn cúi đầu cười, mới thế đã nhảy dựng lên, tính lôi điện thoại ra quay clip đăng weibo, chỉ có Trần Tây An là hiền lành, cười cong cong khóe miệng.

Đầu óc Vương Nhất Phong giờ chỉ toàn hình ảnh của cái dầm siêu bự: “Xòe cái cục c**! Kiên quyết không!”

Tiền Tâm Nhất cười cười nhưng vẫn có ý nghiêm túc: “Thế thì sửa cái váy rộng của bên anh đi! Em cũng kiên quyết giữ ý định của mình, em tin vào kinh nghiệm của hắn, có tính lại kỹ càng thì kích thước cũng không thay đổi là bao. Anh Vương, thật sự là em chả rảnh đâu, không phải tự dưng mà em mò đến. Anh nói chuyện với trưởng dự án bên UA xem sao, đến khi anh ta tâm trạng ổn định thì ngồi xuống bàn bạc với em.”

Rốt cục, trước nguy cơ muối mặt trong thương trường, Vương Nhất Phong đành xuống nước: “Anh em nể mặt nhau, giờ anh đi tìm anh ta, tí nữa mày cũng phải ăn nói tử tế vào, đừng có ép người ta quá, phải để mặt mũi cho người lớn tuổi nữa, nghe chưa?”

Tiền Tâm Nhất không phục: “Bắt em làm như không có chuyện gì, thì cũng chả khác gì tự làm mất mặt cả, thôi được rồi, em sẽ giả câm, để chuyên gia nói chuyện. Trần Tây An, đồng ý không?”

Trần Tây An nói được, mặc kệ cuộc sống riêng tư của hắn ra sao, nhưng vì Tiền Tâm Nhất đã đặt tất cả niềm tin vào hắn, nên Vương Nhất Phong không hề nghi ngờ thực lực của hắn chút nào. Hơn nữa người này cực kỳ điềm tĩnh, Vương Nhất Phong cảm thấy để hắn đến tranh luận cũng được đấy, vì thế gã mới yên tâm đi tìm kiến trúc sư trưởng bên UA.

Chờ gã đi rồi, Tiền Tâm Nhất mới nhìn Trần Tây An: “Không phải tôi không tin trình độ của anh, nhưng tại anh tiếp xúc với bản vẽ của công trình này ít quá, liệu có bị bên kia áp đảo không?”

Trần Tây An rất bình tĩnh: “Trên đường Tiểu Triệu đã kể qua với tôi rồi, không đến nỗi thế đâu, hơn nữa tính toán mấy cái này, chỉ cần thay đổi một ly, là số liệu sẽ thay đổi hết, không có quy luật gì, không ai dám chen vào giữa đâu, vì như thế sẽ phải tính lại tất cả luôn.”

“Anh tự tin là ổn rồi.” Tiền Tâm Nhất tựa vào thang máy: “Lát nữa đừng sợ gì cả, cứ nhảy lên đầu mấy lão ấy mà ngồi. À mà, không cần biết tính toán có được chấp thuận hay không, nhưng anh cứ nâng các số liệu lên một tí nhớ, cho bên kia nổ não luôn.”

Nói xong anh ngáp dài, Trần Tây An đứng ở phía sau, từ vách đá chỗ thang máy nhìn thấy hình phản chiếu, trông gương mặt anh thật mệt mỏi.

Vào phòng họp, Trần Tây An thấy Tiền Tâm Nhất đã ngồi rồi, chiếc áo lông vắt lên ghế to bự, trời nóng thế này không hiểu anh làm cách nào mà mặc nổi.

Các nhân viên tham gia cuộc họp của UA đã để sẵn laptop ở vài vị trí trống, Trần Tây An chuẩn bị ngồi vào ghế bên cạnh cái áo lông, lại bị Tiền Tâm Nhất ấn vào vị trí của anh. Anh cuộn áo lông thành một cục, ngồi xuống cạnh Trần Tây An, sau đó kê cái áo lông phía sau làm đệm tựa lưng.

Anh muốn nói cho tất cả mọi người rằng, bên anh hiện tại có hai người, người tham gia tranh luận là người vừa mới đến này.

Trần Tây An im lặng nhìn anh, không ngờ anh sẽ gây chú ý bằng cách này. Còn anh thì làm như chẳng biết gì hết, chống tay trên bàn rồi lấy ngón giữa dụi mắt, dụi mãi chả thấy ngẩng đầu lên.

Trần Tây An mới tới, nhưng cục Tám và công ty tư nhân khác nhau. Cục Tám là cơ quan nhà nước, mấy công trình nhỏ nhỏ thường họ không thèm nhận. Còn công ty tư nhân chỉ kiếm cơm nhờ các bản vẽ, nên không bao giờ từ chối công trình nào, hơn nữa công trình nhỏ thì chu kỳ xoay vòng nhanh, nên các công ty nhỏ càng vất vả.

Hắn đoán Tiền Tâm Nhất dụi mắt năm phút rồi sẽ ngủ gật, nhưng cũng chẳng thèm nhắc nhở, đây là biểu hiện lơi lỏng, ít ra còn dễ chịu hơn ra vẻ lạnh lùng. Triệu Đông Văn cạnh Tiền Tâm Nhất cũng ngáp rõ dài, trông vô cùng khổ sở.

Người lục tục tiến vào, cũng nhịn không được mà đánh giá Trần Tây An, hắn là người mới, trước giờ chưa từng xuất hiện trong các cuộc họp.

Vương Nhất Phong và trưởng dự án của UA cũng tới, trưởng dự án ngồi đối diện Trần Tây An, Tiền Tâm Nhất cũng ngồi thẳng dậy, giới thiệu một chút về Trần Tây An. Xem ra trưởng dự án bên kia đã nói chuyện ổn thỏa với Vương Nhất Phong, nên vẻ mặt cũng không quá khó chịu: “Vậy chúng ta tiếp tục chuyện ban nãy, mọi người đều mệt cả rồi, đẩy nhanh tiến độ lên, làm sao cho tan họp trước năm giờ thì làm.”

Tiền Tâm Nhất nghe chữ “tan họp” mà như nghe thấy thần chú cứu khổ cứu nạn, anh tựa vào ghế, chẳng thèm để tâm xem có phải trưởng dự án bên kia đang cố gây áp lực với Trần Tây An hay không, vươn tay mời kỹ cư kết cấu ngồi đối diện: “Được được được, chuyên gia các anh bàn với nhau đi.”

Trần Tây An lấy kính trong túi đeo vào, Tiền Tâm Nhất vốn định quay lại nói gì đó với hắn, nhưng vừa quay lại đã sửng sốt.

Có vài người đeo kính hợp vô cùng, sau khi đeo lên sẽ tỏa ra khí chất học giả ngời ngời, dù biết hắn chỉ là tiến sĩ, nhưng Tiền Tâm Nhất lại có cảm giác hắn trông như một vị giáo sư.

Trần Tây An nhận thấy ánh mắt anh, nghiêng đầu nhìn anh, nhỏ giọng nói: “Làm sao vậy?”

Lúc này Tiền Tâm Nhất mới phát hiện mình nhìn người ta hơi lâu, vội vàng quay đi: “Cảm thấy anh đeo kính trông cũng không tồi.”

Sau đó lại cảm thấy mình nói hớ, nên ù ù cạc cạc nói thêm: “Đang nghĩ xem có nên mua một cái hay không.”

Trần Tây An định bảo anh không cận thì mua kính làm gì, nhưng kỹ sư kết cấu bên UA đã bắt đầu nói chuyện với hắn.

Đối phương là một người đàn ông ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi, y đẩy laptop ra giữa bàn, chỉ vào mô hình trong phần mềm SP rồi nói với Trần Tây An: “Kỹ sư Trần, cậu xem, đây là mô hình chịu lực của chúng tôi, thanh chống cao mười mét, đủ để chịu lực và co giãn, sau đó phát hiện kích thước dầm biên không đủ chịu lực, nhưng tăng lên một chút là đủ thôi, đây là phân tích cơ học.”

Trần Tây An cúi người nhìn, hai mắt khẽ nheo lại, mô hình này và mô hình anh nhìn thấy ở công ty hôm qua khác nhau rất nhiều, cái kia thì ngoài việc thừa một chút thép ra cũng chẳng có vấn đề gì to tát.

Hắn chỉ vào chuột máy tính nói xin làm phiền một chút, người kia đưa chuột sang, hắn bắt đầu xoay mô hình xem xét.

Tiền Tâm Nhất chỉ biết duy nhất một điều về kết cấu, đó là cột ở giữa thì kích thước phải lớn nhất, còn mấy cái dầm biên chịu lực này… Anh nhìn Trần Tây An cứ ngắm mãi một chỗ, liền nhảy vào: “Chỗ này có vấn đề sao?”

Trần Tây An vốn định nói nhỏ cho anh biết chỗ này có một vấn đề rất lớn, bố trí thép ở đây sai bét nhè, cho nên dầm biên 600mm là “không đủ”, nhưng nói thẳng điều này với anh thì chẳng khác thì nện thẳng vào cột sống đối tác, cho nên hắn chỉ nhìn Tiền Tâm Nhất nói: “Có một chút.”

Nếu Tiền Tâm Nhất hiểu tính hắn, anh sẽ biết “một chút” vấn đề này chắc chắn rất nghiêm trọng. Nguyên tắc đối nhân xử thế của Trần Tây An là không ép chết người ở đường cùng, hiện tại Tiền Tâm Nhất chưa biết cụ thể, nên chắc sẽ tin thôi. Anh lại ngồi xuống: “Mọi người nói tiếp đi.”

Trần Tây An ấn lưu bản vẽ, sau đó phóng to bản vẽ đó lên, khoanh vùng một loạt kết cấu thép trong bản vẽ, rồi nhập lệnh chuyển hướng mũi tên, cuối cùng xoay máy tính lại cho đối phương nhìn.

Kỹ sư kết cấu của UA ban đầu trợn mắt ra vẻ không tin, sau đó y dùng chuột máy tính click mấy cái trên mô hình, mặt đột nhiên đỏ bừng.

Tất nhiên là Tiền Tâm Nhất chú ý tới điều này, anh lấy làm thú vị bắt chéo chân, chống lên cằm xem chuyện vui trước mắt.

Vương Nhất Phong linh cảm thấy điều gì đó, Tâm Nhất vừa ra vẻ hứng thú, thì gã đã liều mạng nháy mắt ra hiệu cho Trần Tây An, trên mặt như viết mấy chữ: “Đừng thả Tiền Tâm Nhất ra cắn người!”.

Trần Tây An bị gã nhìn đến nỗi hơi run run, nhanh chóng liếc nhìn qua bên cạnh, liền hiểu rõ ý gã, nhưng hắn lại làm ra vẻ chẳng hiểu gì, rồi cười thầm trong bụng.

One thought on “KTS chương 3

  1. Pingback: Kiến trúc sư – Thường Tam Tư | Gián Family

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s