Category Archives: Uncategorized

KTS chương 3


Chương 3

Vương Nhất Phong vừa mua sủi cảo về, thì cứu binh của Tiền Tâm Nhất cũng vừa tới.

Một người đàn ông vén tấm rèm che plastic bước vào, cà vạt áo sơmi quần tây, cổ tay cũng cài khuy áo, rất nhiều người trong cái công ty UA tự xưng là đẳng cấp quốc tế này cũng không bằng hắn.

Đồ đệ của Tiền Tâm Nhất bước vào sau hắn, vừa nhìn thấy anh nhét thêm ớt vào sủi cảo đã hét lên, cứ như là vừa sống sót sau một tai nạn bất ngờ.

Vương Nhất Phong trong nháy mắt ngầm hiểu, người này chính là người đến từ cục Tám, “cục cưng” mới của Tiền Tâm Nhất – Trần Tây An.

Tiền Tâm Nhất miệng mắng cậu ồn ào, nhưng tay lại cầm đũa gõ gõ vào cái bát bên cạnh: “Nhanh lên.”

Triệu Đông Văn cười lộ má lúm đồng tiền, hấp tấp ngồi xuống bên cạnh anh, cầm lấy đôi đũa: “Cám ơn sư phụ, dạ dày em réo đến nỗi em chả nhớ mình mang họ Triệu nữa.”

Tiền Tâm Nhất không để ý đến cậu, kéo cái kế phía xa lại gần, vỗ vỗ lên mặt ghế: “Ngồi xuống trước đã, anh đã ăn gì chưa?”

Trần Tây An đi lướt qua Vương Nhất Phong gật đầu: “Tôi ăn rồi, mọi người ăn đi, đừng lo cho tôi.”

Tiền Tâm Nhất không thèm để ý đến hắn nữa, hất hàm về phía Vương Nhất Phong, nói: “Để tôi giới thiệu hai người, chủ nhiệm dự án xanh hoá Vương Nhất Phong, là đối tác lớn của sếp mình. Anh Vương, đây là đồng nghiệp mới của em, Trần Tây An.”

Trần Tây An nắm chặt bàn tay Vương Nhất Phong vươn tới, hai người thoáng khách sáo một chút, mắt nhìn người của Vương Nhất Phong không tồi, gã cảm thấy người này rất chín chắn, cũng không phải dạng lắm lời, nhưng lại nghĩ đến lời đồn của mấy bà bạn vợ, nên không dám tùy tiện có ấn tượng gì về hắn.

Ba người ăn cơm nhanh như gió cuốn, Trần Tây An ngồi trước cái bát không, Vương Nhất Phong chạy đi tính tiền. Tiền Tâm Nhất ngồi ỳ trên ghế bắt Triệu Đông Văn đi lấy hóa đơn, Vương Nhất Phong xoa xoa cái bụng bia mắng anh lòng dạ tiểu nhân, hai người đá xoáy nhau cho đến tận lúc ra ngoài đường.

Vào UA, Tiền Tâm Nhất bỗng nhiên quay đầu hỏi: “Nếu giữ nguyên phương án của bên UA, vậy kích thước dầm biên (1) nhỏ nhất phải là bao nhiêu? Anh cho tôi một mặt cắt để đánh giá qua nào.”

(1)Dầm biên: Dầm là một cấu kiện bê tông cốt thép, thường được gối lên cột nhà. Các thím cứ để ý mấy cái thanh ngang lồi ra chạy dọc theo trần nhà, chính là dầm đấy. Dầm biên là mấy cái dầm ở mép ngoài cùng. Các thím hay thấy cửa sổ và cửa chính có cùng độ cao phải hơm? Vì chặn phía trên là dầm, nên độ cao của 2 cái ko thể khác nhau.

Vương Nhất Phong mừng thầm, bởi vì gã cảm thấy có chút dấu hiệu cứu vãn, nhưng để tránh chọc vào vảy ngược của Tiền Tâm Nhất, nên tạm thời gã chọn cách câm như hến.

Trần Tây An trầm ngâm giây lát, lúc đi đến cửa thang máy mới nói: “Nếu mái che có thêm ba thanh chống, thì phải cỡ 1200x600mm, nếu như không có thanh chống, thì dầm 2000mm cũng rất mạo hiểm, sẽ gãy ngay.”

Tiền Tâm Nhất tưởng tượng, dầm kích thước lớn như vậy ở đại sảnh sẽ không ổn lắm, mặt anh tái mét quay sang hỏi Vương Nhất Phong: “Anh Vương thấy sao? Mỹ nữ bên các anh có thể mặc chân váy cực lớn, nhưng xét theo tính an toàn, thì dưới làn váy phải đóng bỉm mới đủ đô.”

Cửa vào cao bốn, năm mét, vào trong còn cao thêm hai mét nữa, mặt tiền trung tâm thương mại không thể bị che mất một nửa, Vương Nhất Phong mất bình tĩnh: “Cái đ** con mẹ, nếu chú mày thích đóng bỉm cho an toàn thì chỗ này phải đóng thêm cỡ năm cái bỉm nữa!”

Tiền Tâm Nhất cười ha hả: “Ai bảo váy của anh xòe rộng quá cơ.”

Triệu Đông Văn cúi đầu cười, mới thế đã nhảy dựng lên, tính lôi điện thoại ra quay clip đăng weibo, chỉ có Trần Tây An là hiền lành, cười cong cong khóe miệng.

Đầu óc Vương Nhất Phong giờ chỉ toàn hình ảnh của cái dầm siêu bự: “Xòe cái cục c**! Kiên quyết không!”

Tiền Tâm Nhất cười cười nhưng vẫn có ý nghiêm túc: “Thế thì sửa cái váy rộng của bên anh đi! Em cũng kiên quyết giữ ý định của mình, em tin vào kinh nghiệm của hắn, có tính lại kỹ càng thì kích thước cũng không thay đổi là bao. Anh Vương, thật sự là em chả rảnh đâu, không phải tự dưng mà em mò đến. Anh nói chuyện với trưởng dự án bên UA xem sao, đến khi anh ta tâm trạng ổn định thì ngồi xuống bàn bạc với em.”

Rốt cục, trước nguy cơ muối mặt trong thương trường, Vương Nhất Phong đành xuống nước: “Anh em nể mặt nhau, giờ anh đi tìm anh ta, tí nữa mày cũng phải ăn nói tử tế vào, đừng có ép người ta quá, phải để mặt mũi cho người lớn tuổi nữa, nghe chưa?”

Tiền Tâm Nhất không phục: “Bắt em làm như không có chuyện gì, thì cũng chả khác gì tự làm mất mặt cả, thôi được rồi, em sẽ giả câm, để chuyên gia nói chuyện. Trần Tây An, đồng ý không?”

Trần Tây An nói được, mặc kệ cuộc sống riêng tư của hắn ra sao, nhưng vì Tiền Tâm Nhất đã đặt tất cả niềm tin vào hắn, nên Vương Nhất Phong không hề nghi ngờ thực lực của hắn chút nào. Hơn nữa người này cực kỳ điềm tĩnh, Vương Nhất Phong cảm thấy để hắn đến tranh luận cũng được đấy, vì thế gã mới yên tâm đi tìm kiến trúc sư trưởng bên UA.

Chờ gã đi rồi, Tiền Tâm Nhất mới nhìn Trần Tây An: “Không phải tôi không tin trình độ của anh, nhưng tại anh tiếp xúc với bản vẽ của công trình này ít quá, liệu có bị bên kia áp đảo không?”

Trần Tây An rất bình tĩnh: “Trên đường Tiểu Triệu đã kể qua với tôi rồi, không đến nỗi thế đâu, hơn nữa tính toán mấy cái này, chỉ cần thay đổi một ly, là số liệu sẽ thay đổi hết, không có quy luật gì, không ai dám chen vào giữa đâu, vì như thế sẽ phải tính lại tất cả luôn.”

“Anh tự tin là ổn rồi.” Tiền Tâm Nhất tựa vào thang máy: “Lát nữa đừng sợ gì cả, cứ nhảy lên đầu mấy lão ấy mà ngồi. À mà, không cần biết tính toán có được chấp thuận hay không, nhưng anh cứ nâng các số liệu lên một tí nhớ, cho bên kia nổ não luôn.”

Nói xong anh ngáp dài, Trần Tây An đứng ở phía sau, từ vách đá chỗ thang máy nhìn thấy hình phản chiếu, trông gương mặt anh thật mệt mỏi.

Vào phòng họp, Trần Tây An thấy Tiền Tâm Nhất đã ngồi rồi, chiếc áo lông vắt lên ghế to bự, trời nóng thế này không hiểu anh làm cách nào mà mặc nổi.

Các nhân viên tham gia cuộc họp của UA đã để sẵn laptop ở vài vị trí trống, Trần Tây An chuẩn bị ngồi vào ghế bên cạnh cái áo lông, lại bị Tiền Tâm Nhất ấn vào vị trí của anh. Anh cuộn áo lông thành một cục, ngồi xuống cạnh Trần Tây An, sau đó kê cái áo lông phía sau làm đệm tựa lưng.

Anh muốn nói cho tất cả mọi người rằng, bên anh hiện tại có hai người, người tham gia tranh luận là người vừa mới đến này.

Trần Tây An im lặng nhìn anh, không ngờ anh sẽ gây chú ý bằng cách này. Còn anh thì làm như chẳng biết gì hết, chống tay trên bàn rồi lấy ngón giữa dụi mắt, dụi mãi chả thấy ngẩng đầu lên.

Trần Tây An mới tới, nhưng cục Tám và công ty tư nhân khác nhau. Cục Tám là cơ quan nhà nước, mấy công trình nhỏ nhỏ thường họ không thèm nhận. Còn công ty tư nhân chỉ kiếm cơm nhờ các bản vẽ, nên không bao giờ từ chối công trình nào, hơn nữa công trình nhỏ thì chu kỳ xoay vòng nhanh, nên các công ty nhỏ càng vất vả.

Hắn đoán Tiền Tâm Nhất dụi mắt năm phút rồi sẽ ngủ gật, nhưng cũng chẳng thèm nhắc nhở, đây là biểu hiện lơi lỏng, ít ra còn dễ chịu hơn ra vẻ lạnh lùng. Triệu Đông Văn cạnh Tiền Tâm Nhất cũng ngáp rõ dài, trông vô cùng khổ sở.

Người lục tục tiến vào, cũng nhịn không được mà đánh giá Trần Tây An, hắn là người mới, trước giờ chưa từng xuất hiện trong các cuộc họp.

Vương Nhất Phong và trưởng dự án của UA cũng tới, trưởng dự án ngồi đối diện Trần Tây An, Tiền Tâm Nhất cũng ngồi thẳng dậy, giới thiệu một chút về Trần Tây An. Xem ra trưởng dự án bên kia đã nói chuyện ổn thỏa với Vương Nhất Phong, nên vẻ mặt cũng không quá khó chịu: “Vậy chúng ta tiếp tục chuyện ban nãy, mọi người đều mệt cả rồi, đẩy nhanh tiến độ lên, làm sao cho tan họp trước năm giờ thì làm.”

Tiền Tâm Nhất nghe chữ “tan họp” mà như nghe thấy thần chú cứu khổ cứu nạn, anh tựa vào ghế, chẳng thèm để tâm xem có phải trưởng dự án bên kia đang cố gây áp lực với Trần Tây An hay không, vươn tay mời kỹ cư kết cấu ngồi đối diện: “Được được được, chuyên gia các anh bàn với nhau đi.”

Trần Tây An lấy kính trong túi đeo vào, Tiền Tâm Nhất vốn định quay lại nói gì đó với hắn, nhưng vừa quay lại đã sửng sốt.

Có vài người đeo kính hợp vô cùng, sau khi đeo lên sẽ tỏa ra khí chất học giả ngời ngời, dù biết hắn chỉ là tiến sĩ, nhưng Tiền Tâm Nhất lại có cảm giác hắn trông như một vị giáo sư.

Trần Tây An nhận thấy ánh mắt anh, nghiêng đầu nhìn anh, nhỏ giọng nói: “Làm sao vậy?”

Lúc này Tiền Tâm Nhất mới phát hiện mình nhìn người ta hơi lâu, vội vàng quay đi: “Cảm thấy anh đeo kính trông cũng không tồi.”

Sau đó lại cảm thấy mình nói hớ, nên ù ù cạc cạc nói thêm: “Đang nghĩ xem có nên mua một cái hay không.”

Trần Tây An định bảo anh không cận thì mua kính làm gì, nhưng kỹ sư kết cấu bên UA đã bắt đầu nói chuyện với hắn.

Đối phương là một người đàn ông ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi, y đẩy laptop ra giữa bàn, chỉ vào mô hình trong phần mềm SP rồi nói với Trần Tây An: “Kỹ sư Trần, cậu xem, đây là mô hình chịu lực của chúng tôi, thanh chống cao mười mét, đủ để chịu lực và co giãn, sau đó phát hiện kích thước dầm biên không đủ chịu lực, nhưng tăng lên một chút là đủ thôi, đây là phân tích cơ học.”

Trần Tây An cúi người nhìn, hai mắt khẽ nheo lại, mô hình này và mô hình anh nhìn thấy ở công ty hôm qua khác nhau rất nhiều, cái kia thì ngoài việc thừa một chút thép ra cũng chẳng có vấn đề gì to tát.

Hắn chỉ vào chuột máy tính nói xin làm phiền một chút, người kia đưa chuột sang, hắn bắt đầu xoay mô hình xem xét.

Tiền Tâm Nhất chỉ biết duy nhất một điều về kết cấu, đó là cột ở giữa thì kích thước phải lớn nhất, còn mấy cái dầm biên chịu lực này… Anh nhìn Trần Tây An cứ ngắm mãi một chỗ, liền nhảy vào: “Chỗ này có vấn đề sao?”

Trần Tây An vốn định nói nhỏ cho anh biết chỗ này có một vấn đề rất lớn, bố trí thép ở đây sai bét nhè, cho nên dầm biên 600mm là “không đủ”, nhưng nói thẳng điều này với anh thì chẳng khác thì nện thẳng vào cột sống đối tác, cho nên hắn chỉ nhìn Tiền Tâm Nhất nói: “Có một chút.”

Nếu Tiền Tâm Nhất hiểu tính hắn, anh sẽ biết “một chút” vấn đề này chắc chắn rất nghiêm trọng. Nguyên tắc đối nhân xử thế của Trần Tây An là không ép chết người ở đường cùng, hiện tại Tiền Tâm Nhất chưa biết cụ thể, nên chắc sẽ tin thôi. Anh lại ngồi xuống: “Mọi người nói tiếp đi.”

Trần Tây An ấn lưu bản vẽ, sau đó phóng to bản vẽ đó lên, khoanh vùng một loạt kết cấu thép trong bản vẽ, rồi nhập lệnh chuyển hướng mũi tên, cuối cùng xoay máy tính lại cho đối phương nhìn.

Kỹ sư kết cấu của UA ban đầu trợn mắt ra vẻ không tin, sau đó y dùng chuột máy tính click mấy cái trên mô hình, mặt đột nhiên đỏ bừng.

Tất nhiên là Tiền Tâm Nhất chú ý tới điều này, anh lấy làm thú vị bắt chéo chân, chống lên cằm xem chuyện vui trước mắt.

Vương Nhất Phong linh cảm thấy điều gì đó, Tâm Nhất vừa ra vẻ hứng thú, thì gã đã liều mạng nháy mắt ra hiệu cho Trần Tây An, trên mặt như viết mấy chữ: “Đừng thả Tiền Tâm Nhất ra cắn người!”.

Trần Tây An bị gã nhìn đến nỗi hơi run run, nhanh chóng liếc nhìn qua bên cạnh, liền hiểu rõ ý gã, nhưng hắn lại làm ra vẻ chẳng hiểu gì, rồi cười thầm trong bụng.

Manga: Billy Bat


Billy Bat

Tác giả: Nagasaki Takashi, Urasawa Naoki

Thể loại: Truyện dài, Lịch sử, Bí ẩn, Tâm lý

Độ dài: 165 chap

Dịch: Gián

Clean: Gián

Type: Gián 😥

.

Năm 1949, họa sĩ người Mỹ gốc Nhật – Kevin Yamagata – đang nổi tiếng với bộ comic lừng danh Billy Bat. Một ngày nọ, có người nói rằng đã nhìn thấy hình tượng nhân vật Billy Bat ở đâu đó bên Nhật.

Nghĩ rằng mình đã copy hình tượng Billy trong vô thức, Kevin Yamagata tìm đến Nhật Bản, mong tìm được tác giả đã vẽ nên hình tượng nhân vật kia để xin lỗi. Nào ngờ, lần theo dấu vết chú dơi Billy, anh lại bị cuốn vào những vụ án mạng liên hoàn…

.

Chap 1 – Chap 2 – Chap 3 – Chap 4 – Chap 5 – Chap 6 – Chap 7

Mẹ kế 11 – 20


(11)

 

Độc giả: Tiểu thụ đâu?

 

Tác giả: Ta đóng gói y gửi đến chiến trường rồi.

 

Độc giả: Không phải chứ? Y sắp sinh rồi mà!

 

Tác giả: Sinh con cũng giống như ra chiến trường, không ra chiến trường sao có thể là nam nhân?

 

Độc giả: Lý do gì không biết… Thế Tiểu công đâu?

 

Tác giả: Cũng ở chiến trường.

 

Độc giả: Trông chừng Tiểu thụ à?

 

Tác giả: Không, tại quân địch.

 

Độc giả: Ngươi là đồ mẹ kế ~~(Rơi nước mắt chạy vội)

 

+++++++++

 

(12)

 

Độc giả: Tại sao lúc nào ngươi cũng bắt nạt Tiểu thụ vậy?

 

Tác giả: Bởi vì ta không phải mẹ đẻ y.

 

Độc giả: ????

 

++++++++

 

(13)

 

Kỳ thật, ngoại trừ đứa bé này của Tiểu công, Tác giả và Độc giả còn có lòng tốt mời chào những nam tử xinh đẹp, cường tráng, bền bỉ trong thiên hạ làm con nuôi. Trong đó nổi danh nhất là Tà mị.

 

Độc giả: Ta muốn hỏi về chuyện ngươi nhặt đứa bé kia về…

 

Tác giả: Đứa bé nào nhở?

 

Độc giả: Cái đứa có nụ cười tà mị ấy…

 

Tác giả: Cụ thể là đứa nào?

 

Độc giả: Cái đứa hiếp một tráng sĩ đến nỗi có bầu ấy!

 

Tác giả: À, là Tiểu Tà mị, sao hả? Vì trừng phạt gã, nên ta đã ném gã vào chỗ đám xúc tu đói khát. (Xúc tu là kiểu mấy cái vòi của bạch tuộc)

 

Độc giả: Hiện tại gã thế nào rồi?

 

Tác giả: Gã hấp diêm một xúc tu đến nỗi mang thai rồi.

 

Độc giả: … …

 

… … … … …

 

Độc giả: Vậy làm sao bây giờ…

 

Tác giả: Ta sẽ chịu trách nhiệm cho chúng nó mà.

 

+++++++++++

 

(14)

 

Độc giả: Này, ngươi giết luôn Thụ nhi không biết từ nơi nào xuyên đến đây được rồi…

 

Tác giả: Vì sao? Hiếm khi thấy ngươi ác độc như vậy đấy.

 

Độc giả: Hiện giờ y đang ở trong phòng sinh con…

 

——

 

Trong phòng, những tiếng kêu thảm thiết không ngừng.

 

Thụ nhi: Đau quá!!! Ta không chịu được nữa đâu, sao sinh con lại đau thế này? Mẹ à! Lúc mẹ sinh con ra cũng đau thế này sao? Bây giờ ta hiểu rồi, vì sao mọi người lại nói ngày con cái sinh ra là ngày mẹ cực khổ nhất, đau đẻ là cơn đau mười cấp, là cực hạn chịu đựng của mọi người, vì sao chuyện này lại xảy ra với ta, không phải trong mắt người khác ta vẫn là yêu tinh hay sao?

 

——

 

Tác giả: Có vấn đề gì sao?

 

Độc giả: Có…

 

——

 

Gian phòng bên trong tiếp tục phát ra tiếng kêu rên liên hồi.

 

Thụ nhi: Aaaaa!!!!! Đauquá !!!!! Ngoài cửa các nha hoàn mặt mũi tràn đầy lo lắng bưng chậu máu loãng ra rồi lại đổi một chậu nước nóng mang vào, nói với Công nhi đang lo lắng bên ngoài, rằng hơi khó sinh. Công nhi thầm nghĩ, cái gì? Khó sinh, tại sao có thể như vậy? Khó sinh… vậy…? Trong đầu hiện lên cả ngàn ý tưởng vì khó sinh, như là đứa bé bình an, còn người mẹ thì xa rời trần thế, hoặc là không giữ được cả hai. Nghĩ đến đây, Công nhi không nhẫn nại được nữa, nhưng hắn quên rằng cũng có trường hợp được cứu giúp mà cả hai đều bình an… Aaaaa!!!!! Đau quá !!!!!

 

——

 

Độc giả: Kỳ thật ta không thể chịu đựng được chuyện khi đang sinh con mà y còn rảnh nghĩ đến chuyện linh tinh bên ngoài…

 

Tác giả: Vậy… Ta ra tay nhá… ///

 

——

 

Thụ nhi: A… Ta kiệt sức rồi, con à, xin lỗi con, không phải cha không muốn cho con chui ra, mà là cha thật sự không còn sức rặn nữa, xin lỗi, xin lỗi con… Ta vô thân vô cố (không người thân, không nơi nương tựa), lúc này ta muốn gặp mẹ, ta mệt quá, muốn được tựa đầu vào lòng mẹ nghỉ ngơi…

 

——–

 

Rắc rắc!

 

+++++++++

 

(15)

 

Tác giả: Công nhi mà tự tử theo là có kết cục đại đoàn viên đấy ~~

 

Độc giả: Ừ…

 

+++++++++

 

(16)

 

Lại nói đến Tiểu thụ ra chiến trường, bị đao chém kiếm đâm, rong huyết mất bảy lít máu tươi, trải qua bảy bảy bốn mươi chín kiếp, rốt cục cũng đoàn tụ được với Tiểu công, bình an về đến nhà…

 

Ai ngờ được cái khoảnh khắc khi Tiểu thụ vừa bước vào nhà đã gặp Tác giả, cái bụng bầu mặc cho gió táp mưa sa, đao chặt kiếm cắm, sét đánh, trúng xuân dược mà vẫn có thể vững như Thái Sơn kia rốt cục bắt đầu trở dạ! Đứa bé dù cho để tiểu thụ đau đến chết đi sống lại, đau lên bờ xuống ruộng, đau lăn lê bò toài mà vẫn kiên cường nằm bên trong kia rốt cục cũng muốn ra rồi!

 

+++++++++++

 

(17)

 

Tác giả: Không kịp gọi bà đỡ, ta sẽ tự tay làm!

 

Độc giả: Ngươi tự làm á?

 

Khi Tiểu thụ thấp giọng rên rỉ, cao giọng kêu thảm, Tác giả dùng tay banh hậu huyệt đã trải qua biết bao lần H, biết bao lần sinh nở mà vẫn chặt như buổi ban đầu.

 

Tác giả: Ta sờ được rồi!

 

Rút ra một đống không biết thứ gì.

 

Độc giả: Đây là cái gì?

 

Tác giả: Trước kia ta nhét vào, phòng ngừa y sảy thai.

 

Lại từ đó lôi ra một vật.

 

Độc giả: Bóng bàn?

 

Tác giả: Để nới lỏng chỗ đó lúc ve vãn Tiểu công.

 

Độc giả: …///

 

Tiếp tục tìm.

 

Tác giả: Thấy rồi! Còn có bóng tennis… (ném), quả táo… (ném), lạp xưởng… (ném), dưa leo… (ném), quả dứa… (ném), sầu riêng… (ném), cá chạch… (ném), đại mãng xà… Đừng cắn ta! (ném), người ngoài hành tinh… (tiếp tục ném)…

 

Độc giả: … … … ///

 

… …

 

Tiểu thụ: Mặc dù… Đứa bé vẫn chưa sinh ra… Nhưng mà… Cảm giác đúng là thoải mái hơn…

 

++++++++++

 

(18)

 

Khi Tiểu thụ hét lên một tiếng thảm thiết, đứa bé ra đời.

 

Độc giả: Sinh rồi?

 

Tác giả: Đúng vậy, sinh rồi.

 

Độc giả: Ngươi thật lợi hại…

 

Tác giả: Ta là thánh đỡ đẻ mà lị ~

 

Độc giả: Quá nhanh, ta còn chưa kịp phản ứng ngươi đã cho đứa bé ra rồi…

 

Tác giả: Không hài lòng sao? Thế thì lại sinh tiếp là được!

 

Nhét đứa nhỏ về chỗ cũ!

 

Tiểu thụ: A ——–!

 

Độc giả: … ///

 

+++++++++++++

 

(19)

 

Bà đỡ lo lắng: Không xong rồi! Công thiếu gia, Độc giả, bởi vì thai nhi bị nhét vào một lần nữa, nên vị trí thai của Thụ thiếu gia bị lệch, mông ra trước, hơn nữa xương chậu quá hẹp, hậu huyệt lại chặt như lần đầu tiên, cho nên y… lại khó sinh!

 

Tiểu thụ: Ối ối… Đau quá… Ta không sinh nữa đâu… (khóc) Sau này ta không bao giờ sinh nữa… A!!!! (kêu thảm)

 

Độc giả: Được rồi được rồi, không sinh thì không sinh, ta sẽ khuyên Tác giả không bắt ngươi tiếp tục sinh nữa…

 

Tiểu thụ: Ừ… (tiếp tục rên rỉ)

 

… … …

 

Tác giả: Ngươi không sinh… thì ai sinh? Tiểu công, ngươi đến đây!

 

Tiểu công: Để y bình an sinh con xong rồi nói!

 

+++++++++++++

 

(20)

 

Đã trải qua bảy ngày bảy đêm, bà đỡ đã dùng hết cách như ép thai, đập vỡ xương chậu, thò cả cánh tay vào trong kéo, dùng chân giẫm, dùng thuốc trợ sản, bỏ xuân dược, dùng phuốc-sét gắp, dùng các phương pháp phẫu thuật, Tiểu thụ gào lên thảm thiết, đứa nhỏ rốt cục lại một lần nữa sinh ra.

 

Mây gió đất trời bởi vì đứa bé sinh ra mà điên đảo, áng mây trên nóc nhà hiện ra một đóa cúc vàng.

 

Ngày đó, hoa cúc cả thành nở bung xòe.

 

Ngay lúc mọi người đang mất cảnh giác…

 

Tác giả bỗng cười như ma quỷ: Đất trời có hiện tượng lạ! Ngươi sinh ra một tiểu công này! Được rồi… Tiểu thụ không cần sống thêm đâu, đã không còn việc của ngươi nữa.

 

… …

 

Rắc rắc!

Mẹ kế 1 – 10


(1)

 

Bà đỡ: Sinh rồi! Chúc mừng Công thiếu gia, chúc mừng Tác giả, chúc mừng Độc giả, Thụ thiếu gia sinh rồi! Là một bé trai khỏe mạnh!

 

Tác giả: Là tiểu công hay tiểu thụ?

 

Bà đỡ: Là tiểu thụ…

 

Tác giả: Ôi giời ~ lại là đứa bị đè!

 

Độc giả: Sinh ra công hay sinh ra thụ đều như nhau cả… Nghe nói tiểu công thì mới sinh ra tiểu công, tiểu thụ chỉ sinh ra tiểu thụ thôi.

 

Tác giả: Vậy… Con trai, lần sau con sinh đi!

 

Tiểu công: Bà đúng là mẹ kế…

 

++++++++++++++++

 

(2)

 

Hơn hai mươi năm trước, có một nam nhân sau khi sinh con thì qua đời.

 

Vậy nên phu nhân của y – Độc giả – liền tái hôn, cưới Tác giả về, thế là Tác giả trở thành mẹ thứ hai của Tiểu công, tên thường gọi là “Mẹ kế “.

 

Thân là mẹ kế, Tác giả đối xử với Tiểu công cũng không tệ lắm, nhưng từ khi Tiểu công cưới Tiểu thụ về, thái độ của Tác giả lại hoàn toàn thay đổi!

 

Mụ bắt đầu điên cuồng ngược đãi Tiểu thụ…

 

Trong tiểu thuyết tình cảm bi kịch nào mà vai này chả thế, chuyên ngược đãi Tiểu thụ. Kẹp ngón tay y, dùng roi đánh y, dùng kim đâm y, bóp vào chỗ người khác không nhìn thấy của y, tranh thủ lúc y mang thai thì sai người đá vào bụng y, ném y xuống vách núi, cho y uống xuân dược, dùng lửa đốt trym y…

 

++++++++++++++++

 

   (3)

 

Ngày ấy, Tác giả thừa dịp Tiểu công không ở nhà…

 

Mụ bắt đầu tiếp tục ngược đãi Tiểu thụ đang có mang 8 tháng…

 

Tiểu thụ: Hừ… Bà toàn sai những nữ nhân chẳng biết từ đâu tới câu dẫn Tiểu công, khiến thai khí của ta bị hao tổn.

 

Tác giả: Thai nhi tổn hại đi tổn hại lại sẽ quen thôi.

 

Tiểu thụ: Mấy lần đều chảy máu, thiếu chút nữa sảy thai…

 

Tác giả: Cái này chứng tỏ máu ngươi lưu thông rất tốt.

 

Tiểu thụ: Bà còn đẩy ta xuống bậc thang!

 

Tác giả: Đây là vì muốn tốt cho ngươi, ngã cầu thang giúp luyện thai…

 

Tiểu thụ: Đau quá! Bà vừa cho ta ăn cái gì vậy?

 

Tác giả: Hoa hồng Tây Tạng, bà hàng xóm pha chế cho đấy, thanh nhiệt giải độc.

 

Tiểu thụ: Bà…! Ta lại chảy máu rồi! Đau quá… Bà… bây giờ bà lại cho ta ăn cái gì!

 

Tác giả: Xuân dược ấy mà. Là thuốc giúp đỡ đẻ cho nam nhân tốt nhất đấy.

 

Tiểu thụ: Ư… Đau quá… Ta sắp sinh… Bà… Bà dẫn ta đi đâu? Đẩy xuống vách núi? !

 

Tác giả: Giúp ngươi đẻ không đau. ( Đẩy y xuống dưới… )

 

Tiểu thụ: A ——! ( Một tiếng hét thảm vang lên )

 

… … …

 

Tiểu thụ tỉnh lại…

 

Người bên ngoài không biết từ chỗ nào đi ngang qua: Ngươi tỉnh hả? Ngươi sinh rồi đấy, là con trai…

 

Tiểu thụ: Là tiểu công hay tiểu thụ?

 

Người bên ngoài không biết từ chỗ nào đi ngang qua: ?

 

+++++++

 

   (4)

 

Độc giả: Phu nhân… Dù là mẹ kế thì ngươi cũng không được quá đáng như thế! Ta sẽ đau lòng vì tiểu thụ đó…

 

Tác giả: Ừ, các cụ thường nói khổ tận cam lai (trải qua khổ đau sẽ có hạnh phúc), ta nghe ngươi, yên tâm, chờ khi y sinh xong đứa nhỏ, dùng răng cắn đứt cuống rốn, cả người toàn máu bò về, lúc ấy ta sẽ để hai đứa ngọt ngào bên nhau một chút…

 

Độc giả: …

 

++++++++++

 

  (5)

 

Độc giả nhìn thấy lão bà của mình làm ra đủ chuyện độc ác với Tiểu thụ, mặc dù đau lòng, thế nhưng cũng mắt nhắm mắt mở…

 

Chẳng qua…

 

Cũng có lúc Tác giả sẽ đối với Tiểu thụ đặc biệt nhân từ, bọn họ cũng vì thế mà chung sống rất ngọt ngào…

 

Tiểu thụ: Không… Xin bà đừng trộm xem chúng ta làm việc… (đỏ mặt)

 

Tác giả (mặt mày hớn hở): Ôi, con ngoan, không sao… Hai đứa cứ tiếp tục, làm không đúng ta sẽ chỉ dạy cho các con.

 

Tiểu thụ: Chúng ta thế này… ! Độc giả, sao ngươi cũng đến xem?

 

Độc giả: À, ta đi ngang qua tiện mắt nhìn thôi, các ngươi cứ vui vẻ đi…

 

Tiểu công: …

 

Cứ như vậy, vừa chỉ đạo vừa thưởng thức trở thành trò tiêu khiển của hai vị này.

 

++++++

 

   (6)

 

Độc giả: Không được, không được!

 

Tác giả: Sao thế?

 

Độc giả: Tiểu thụ có thai sáu tháng, bụng lớn rồi, thực sự không hợp làm quá nhiều chuyện phòng the! Sao ngươi không buông tha cho họ?

 

Tác giả: Không phải ngươi cũng rất thích xem sao?

 

Độc giả: Thế nhưng cũng phải suy nghĩ vì đứa nhỏ…

 

Tác giả: Thôi được rồi… Con trai! Ngươi nghe ta nói này, sau này một đêm ngươi chỉ được làm tiểu thụ mười lần, tần suất 50Hz! Không cho phép vượt qua nha…

 

Độc giả: Ừ… Cứ như vậy đi.

 

… …

 

Tiểu công: Thế nhưng…  Bình thường mỗi đêm ta chỉ làm có bảy lần… ///

 

++++++++

 

       (7)

 

Độc giả: Tiểu tác Tiểu tác!

 

Tác giả: Sao thế cưng?

 

Độc giả: Con trai và Tiểu thụ làm chuyện phòng the, kết quả Tiểu thụ vẫn căng thẳng như gái trinh, trym con trai mình không rút ra được!

 

Tác giả: Không thể nào…

 

Nghiên cứu hồi lâu…

 

Tác giả: Ừ… Ta cảm thấy… Không phải tại Tiểu thụ, là tại đứa nhỏ cắn cha mình…

 

Độc giả: 囧… ///

 

++++++++

 

        (8)

 

Độc giả: Ê! Vậy không được! Sao ngươi lại cho họ H tư thế này?

 

Tác giả: Dùng tư thế lạ bất kỳ không phải rất tình thú sao? Hơ ni ~

 

Độc giả: Thế nhưng bọn họ lại treo ngược trên cây như dơi mà chịch…

 

Tác giả: Chẳng lẽ ngươi sợ máu Tiểu thụ chảy ngược, dưới tác dụng của trọng lực, phía trên đâm chọc, đứa nhỏ sẽ rơi ra từ miệng sao?

 

Độc giả: -_-

 

+++++++++

 

   (9)

 

Độc giả: Có một vấn đề ta vẫn muốn hỏi…

 

Tác giả: Hỏi đi cưng.

 

Độc giả: Những đứa con Tiểu thụ sinh ra giờ ở đâu? Ngươi đưa chúng nó đến đâu rồi?

 

Tác giả: Vì để tiếp tục phát triển, ta sắp xếp chúng nó đến nơi cần đến rồi…

 

Độc giả: …

 

++++++

 

  (10)

 

Tác giả: Nhìn ngươi có vẻ không vui, có tâm sự phải không?

 

Tiểu thụ: Đứa nhỏ sắp ra đời, mỗi lần ta đau đẻ Tiểu công đều không ở bên cạnh ta. Hắn nếu không cuốn vào kế ân oán giang hồ ngươi bày ra, nếu không phải bị ngươi thuê sát thủ ám sát mà bị thương, bị người của ngươi bắt đi, thì cũng bị ngươi thông đồng với người ngoài hành tinh bắt cóc, thậm chí xuyên không đến kỷ Jurassic ngắm khủng long 3P… Hiện giờ hắn ở đâu?

 

Tác giả: Chiến trường, ngươi đuổi theo hắn đi ~~( ném ra cửa )

 

… …

 

Tiểu thụ: Mặc dù ta rất muốn hắn ở bên ta… Thế nhưng… Ta chưa nói sẽ ra chiến trường … ///

Mẹ kế


Mẹ kế

Tác giả: Youko

Edit: Gián

Thể loại: Sinh tử văn, còn lại các thím tự cảm nhận

Vì tính chất của truyện nên bản edit sẽ lúc thì hiện đại, lúc thì cổ trang, các thím đừng để ý :v

internet-troll

Văn án: Đây là chuyện xưa kể về một thiếu nữ lương thiện, một con mụ tà ác và lũ trẻ của họ…

…………………………………..

Mục lục

1 – 10 | 11 – 20 | 21 – 30 | 31 – 40 | 41 – 50

51 – 60 | 61 – 70 | 71 – 80 | 81 – 90