Tag Archives: đam mỹ

Kiến trúc sư – Thường Tam Tư


KIẾN TRÚC SƯ

 

kts

 

Tên gốc: Thiết kế sư (设计师)

Tác giả: Thường Tam Tư (常叁思)

Thể loại: Đô thị tình duyên, cường cường, hoan hỉ oan gia

Edit: Gián

……………………………………

Mục lục

Văn án

Chương 1

Chương 2

Chương 3

 

Nam chính là một bức họa


NAM CHÍNH LÀ MỘT BỨC HỌA

(男主是一幅画像)

(Cáp Tô Lạp)

image

 

Thể loại: Kỳ huyễn, ma huyễn, kinh dị, khoái xuyên.

Edit: Gián

(Những câu chuyện nhỏ trong bộ này ko liên quan gì đến nhau, vì thế em chỉ edit những câu chuyện em thích)

Văn án :

Có một ngày, ma quỷ bị vây hãm trong bức họa…

Nam chính là nhân vật phản diện, xin hãy lẳng lặng nhìn cậu ta tự tìm đến cái chết.

Giới thiệu: (by The lost canvas)

 Thời xa xưa có một họa sĩ trẻ tuổi nghèo khổ có tài nhưng không gặp thời, gã ngồi trước gương, xung quanh vương vãi những bức tranh không bán được, và gã đã vẽ chân dung của mình trước khi cắt cổ tay tự sát. Bức tranh đó trở thành tuyệt tác. Gã tự sát nhưng không chết, rồi say đắm người thiếu niên trong tranh, giống như Narcissus yêu chính cái bóng dưới nước của mình. Nhiều sự kiện quái đản xảy ra, mỹ thiếu niên trong tranh không bất động vô tri mà có thể đảo mắt và mỉm cười. Sau đó họa sĩ chết, bức họa qua tay một huân tước và gây nên cái chết cho người này.

Mục lục

Họa sĩ tự họa

Chương 1 | Chương 2 | Chương 3

(Hoàn)

Chân dung mỹ thiếu niên

Chương 1  | Chương 2

(Hoàn)

Chuyện về vật nuôi của bạo chúa

Chương 1 | Chương 2 | Chương 3

Chương 4 | Chương 5 | Chương 6

Chương 7 | Chương 8

(Hoàn)

 

Tự thử tinh thần phi tạc dạ


TỰ THỬ TINH THẦN PHI TẠC DẠ

(似此星辰非昨夜)

♥ *Thân tặng hội mẹ ghẻ cuồng ngược, cuồng sinh tử văn* ♥

♥ Cũng là quà sinh nhật 12/8 tặng cô Du Miên ♥

Tác giả: Tâm Tự Thành Hôi (心字成灰 )

Thể loại: đoản văn, cổ trang, sinh tử văn THUẦN SINH, thanh lãnh thụ, tra công

Edit: Gián

Raw: Du Miên

WARN: “Thuần sinh” tức là truyện này có đến 70% tả cảnh sinh đẻ, quằn quại, vật vã, mềnh thích vợi ♥ Chống chỉ định thím nào dị ứng stv 😀

……………………..

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5
Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10
Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15
Chương 16 Chương 17 Chương 18
 ♥ Hoàn ♥

Ta không yêu ngươi


TA KHÔNG YÊU NGƯƠI

(我不爱你了)

Tác giả: Quyết Tuyệt (决绝)

Thể loại: Báo thù rửa hận, ngược tra

Editor: Gián và Hoại Băng

Beta: Hoại Băng và Gián

Tiện đây mình thông báo luôn ạ. Nhà Hoại Băng set pri tránh bão, nhưng bạn ấy accept tất cả req ạ, cho nên mọi người cứ req rồi đọc truyện bình thường nha :3

5CRjJNK

Ảnh bìa là quà tặng từ cô Nô Nêm, then kiu sô mắt ❤ ❤

……………………………………….

Note: Truyện edit với sự đồng ý của tác giả, đồng thời là quà tặng, nên mọi người vui lòng không mang truyện đi post nơi khác, không chuyển ver cũng như share word tràn lan ở bất cứ nơi nào. 

per tkyn

Văn án:

[Tình yêu, là thứ mạnh mẽ nhất trên thế gian này. Ngươi bằng lòng dùng tình yêu của ngươi để trao đổi với ta không?]
Tiền Duệ vội vàng chạy về công ty, thoáng nhìn người yêu đã bỏ rơi mình đang ôm người thứ ba, rồi nhìn lại người ở trong bóng tối: “Tôi bằng lòng.”
Văn Chính Tường mang thương tích đầy mình, bởi vì người ta hãm hại để trộm thứ cơ mật mà bị người yêu nhốt dưới tầng hầm. Cậu ngẩng đầu, rồi ho ra một búng máu: “Tôi bằng lòng.”
Đại tướng quân uy phong lẫm liệt không chết ở biên quan, lại bị ái nhân đuổi giết. Trong cơn hấp hối, y cười khổ. “Ta bằng lòng.”
 ♧
Chuyện Tình Thứ Nhất 
(Hoàn)
 ♧
Chuyện Tình Thứ Hai

Chương 10 ♥♥ Chương 11 ♥♥ Chương 12 ♥♥ Chương 13

(Hoàn)
Chuyện Tình Thứ Ba
 ♧
(Hoàn)
Chuyện Tình Thứ Tư
 ♧

Chương 28 ♥♥ Chương 29 ♥♥ Chương 30 ♥♥ Chương 31

Chương 32 ♥♥ Chương 33 ♥♥ Chương 34 ♥♥ Chương 35 ♥♥ Chương 36

TKYN phiên ngoại


Ta Không Yêu Ngươi

(我不爱你了)

Tác giả: Quyết Tuyệt (决绝)

Thể loại: Báo thù rửa hận, ngược tra

Editor: Gián

Beta: Hoại Băng

Phiên ngoại: Biết vậy chẳng làm.

Hình Chí Hoành đứng trước bàn làm việc, xếp tất cả đồ đạc của mình vào trong thùng giấy, vẻ mặt mờ mịt. Trong lơ đãng, hắn lại nhớ đến ngày Tiền Duệ rời đi.

Ngày đó Tiền Duệ cũng có một thùng giấy như vậy, rồi sau đó ôm thùng giấy rời đi? Không biết cái thời khắc ấy, trong lòng cậu có cảm giác thế nào.

Sắc mặt Hình Chí Hoành vô cùng tái nhợt, nhưng động tác thu dọn đồ đạc lại không hề chậm, đến tận khi nhìn thấy tấm ảnh trong ngăn kéo kia.

Đó là bức ảnh hắn lấy từ trong ngôi nhà của mình và Tiền Duệ lúc trước, vẻ mặt hắn có chút không kiên nhẫn, nhưng Tiền Duệ lại cười thật tươi. Mà nụ cười như vậy, đã bao lâu rồi hắn không còn được nhìn thấy?

Tiền Duệ là một tình nhân không tồi, sau khi ở bên hắn thì chăm sóc hắn khắp mọi nơi. Đáng tiếc rằng ban đầu hắn đã từng vì thế mà cảm động, mà yêu thích, nhưng dần dần lại cảm thấy phiền chán, cho nên hoàn toàn không biết quý trọng.

Hắn từng ngoại tình, không chỉ với một mình Nghiêm Tề, những người đó hoặc là anh tuấn hoặc là kiều mỵ. Mỗi người đều có thể mang lại cho hắn những cảm giác mới lạ, nhưng chẳng ai cho hắn một gia đình như Tiền Duệ cả.

Hắn yêu Tiền Duệ, yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên thời đại học, hắn cũng may mắn khi có được tình yêu của Tiền Duệ, nhưng rồi hắn lại cố tình để mất tình yêu ấy.

Sau khi chia tay với Tiền Duệ, hắn rất nhớ đồ ăn Tiền Duệ làm, nhớ nhiệt độ cơ thể Tiền Duệ mỗi tối, nhớ những lời căn dặn của Tiền Duệ. Khi đó, hắn còn tưởng rằng bản thân có thể cứu vãn, dù sao hắn cũng biết rõ Tiền Duệ đã yêu hắn biết bao nhiêu. Nhưng vừa rồi Tiền Duệ đối chọi gay gắt với ông nội hắn, vừa rồi ánh mắt Tiền Duệ nhìn hắn thật lạnh lùng, hắn biết tất cả đã sớm trở thành hy vọng xa xôi.

Ngay cả ông nội hắn, khi biết Tiền Duệ đã trở thành cổ đông lớn nhất Hòa Hưng, thậm chí bởi vì cậu thu mua rất nhiều cổ phần rải rác của Hòa Hưng mà tổng số cổ phần đã vượt quá 50%, thì ông không còn khinh thường Tiền Duệ như trước đây nữa, mà chỉ còn lại sự suy sụp.

“Chí Hoành…” Trong lúc Hình Chí Hoành đang trầm mặc, thì Hình Thành đi đến.

“Ông nội…” Hình Chí Hoành nhìn ông cụ mang vẻ mặt phức tạp đứng trước mặt mình, thấp giọng nói.

“Chí Hoành, Tiền Duệ có tiền như vậy, mà cậu ta chưa từng nói cho con biết sao?” Giọng Hình Thành không lớn, ông đã rất nhiều tuổi rồi, tất nhiên cũng hiểu rõ tình cảnh hiện tại của bản thân.

“Con không biết…” Hình Chí Hoành cười khổ. Hắn đã từng về nhà Tiền Duệ, từng gặp mẹ Tiền Duệ, nhưng không thể ngờ rằng cậu ấy có thể có được vài tỷ.

Chẳng qua, hiện tại so đo những chuyện này đã không còn ý nghĩa gì. Cho dù Tiền Duệ không có nhiều tiền như vậy, thì cũng có thể quản lý tốt công ty nho nhỏ của mình, huồng hồ cậu lại có nhiều tiền như thế… Thật ra Hòa Hưng rơi vào tay Tiền Duệ, sẽ tốt hơn là rơi vào tay người khác.

“Ông nghĩ ngay từ đầu cậu ta đã có suy nghĩ cảnh giác con, cho nên không kể cái gì với con cả! Nhưng cậu ta quay lại thu mua Hòa Hưng, có phải vì để cho con xem hay không? Chí Hoành, hẳn là trong lòng cậu ta vẫn còn có con, hai đứa đừng giận dỗi, hãy quay về bên nhau đi…”

“Ông à… ” Hình Chí Hoành chặn lời ông nội, “Không thể nào, Tiền Duệ sẽ không tha thứ cho con đâu.”

Hắn nói lời này, cũng muốn bác bỏ ý định dây dưa với Tiền Duệ của ông nội nữa. Nhưng khi lời sự thật thoát ra khỏi miệng, hắn lại hiểu rõ vô cùng, Tiền Duệ thật sự sẽ không tha thứ cho hắn.

Trái tim hắn như bị dao cắt, thành từng mảnh từng mảnh tựa lăng trì, khiến hẳn tỉnh táo nhận ra, rằng bản thân đã vĩnh viễn không thể quay đầu.

Hình Thành nhìn cháu mình, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép(*), ông muốn cháu mình hãy đi cầu xin sự khoan dung. Nhưng ý nghĩ đó, sau khi nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của Hình Chí Hoành thì đã biến mất không còn tung tích.

(*)Yêu cầu nghiêm khắc đối với người khác, mong muốn họ được tốt hơn

Ông biết chuyện cháu ông và Tiền Duệ ở cùng nhau, ông cũng biết chuyện cháu mình ngoại tình, ông từng giúp đứa cháu này che giấu. Khi Tiền Duệ tìm Hình Chí Hoành vào đúng lúc hắn đang mây mưa bên ngoài, thì ông đã bảo Hình Chí Hoành đang ở chỗ ông. Ông cũng nói Tiền Duệ không xứng với Hình Chí Hoành, không chỉ là một lần…

Sau tất cả, Tiền Duệ dựa vào cái gì mà tha thứ bọn họ chứ?

Suy sụp ngã vào ghế, Hình Thành nhịn không được há miệng thở dốc.

Hình Chí Hoành bỏ bức ảnh vào trong thùng giấy, sau đó mới nhìn ông nội mình. “Ông à, chúng ta đi thôi.”

“Đi thôi…” Hình Thành run run rẩy đứng lên, không còn vẻ hăng hái trước đây nữa.

Hai người cùng rời khỏi văn phòng, thì gặp Triệu Đức Minh ở cửa.

Người này được Tiền Duệ đề bạt, tuy rằng anh làm việc rất tốt, nhưng Hình Chí Hoành vẫn không thích anh ta, cảm thấy chẳng qua anh chỉ may mắn mà thôi, nhưng sự thật đã chứng minh rằng anh ta có thực tài.

Hắn thật sự đã bỏ lỡ rất nhiều, coi mắt cá là trân châu, rồi lại vứt bỏ trân châu như một đôi giày cũ…

“Các anh đo kích thước đi, sau đó đóng một cái bàn làm việc mới, không cần ghế dựa, tôi sẽ đưa tổng giám đốc Tiền đi xem tận mắt.” Giọng Triệu Đức Minh vô cùng trầm ổn.

Trong cái văn phòng này, có rất nhiều kỷ niệm giữa hắn và Tiền Duệ, chẳng lẽ Tiền Duệ định phá hủy tất cả ở nơi này như đã làm với căn nhà của cả hai?

Hình Chí Hoành định xoay người ngăn lại, thậm chí muốn đem cái bàn làm việc đã dùng nhều năm của mình về. Nhưng khi hắn nhìn thấy Triệu Đức Minh đứng cạnh bàn làm việc, thì sắc mặt lại biến đổi.

Hắn đột nhiên nhớ tới, ngày đó khi hắn và Tiền Duệ chia tay, Tiền Duệ đã đứng ở vị trí của hắn bây giờ, thưởng thức GV sống.

Lúc ấy sắc mặt Tiền Duệ tái nhợt, còn hắn thì sao? Khi đó hắn chỉ cảm thấy Tiền Duệ làm người ta phiền chán…

Tiền Duệ muốn phá hủy hết thảy, thật ra cũng không có gì không đúng…

Chỉ là… Tiền Duệ, liệu cậu có triền miên cùng tình nhân mới trong căn phòng đã sửa sang lại này không?

Tuy chỉ là tưởng tượng, nhưng Hình Chí Hoành đã cảm thấy nội tâm đau thắt, rồi sau khi cơn đau đi qua chỉ còn lại nụ cười cay đắng.

Hắn chỉ mới nghĩ tới đã không thể chấp nhận nổi rồi. Mà thời khắc Tiền Duệ tận mắt chứng kiến sự phản bội kia, hắn không những không giải thích, còn đưa ra đề nghị chia tay, thậm chí đuổi việc Tiền Duệ.

Hình Chí Hoành không dám ở lại nữa, chạy vội ra ngoài. Cho đến khi hắn lại xuất hiện trong cái vòng luẩn quẩn này, thì đã là nửa năm sau.

Hòa Hưng đổi chủ, địa vị của hắn cũng xuống dốc không phanh. Những người từng quan hệ rất tốt với hắn, hiện tại nhìn thấy hắn là xa lánh, thậm chí tình nhân ở phòng mát xa từng thỉnh thoảng nhắn tin ân cần thăm hỏi cũng đã sớm không còn tin tức.

Nhân tình ấm lạnh, rất nhiều lúc thế giới này là như vậy, nhưng nếu như đổi thành Tiền Duệ…

Lúc trước khi ông nội chặt đứt trợ cấp của hắn, là Tiền Duệ không rời không bỏ hắn. Mùa đông lạnh lẽo cậu cũng dậy sớm làm thuê, làm xong, còn bọc bánh bao trong quần áo cho nó không bị lạnh, sau đó mang về nhà cho kẻ nằm co người trên giường không chịu dậy là hắn ăn…

Tất cả, đã quá xa tầm tay hắn…

Bước vào quán cà phê Tiền Duệ từng vô cùng thích, Hình Chí Hoành ngồi trong góc, gọi một ly cà phê rồi chậm rãi nhấm nháp.

Hắn lẳng lặng nhìn chung quanh, vào khoảnh khắc nào đó có người bước vào, suýt nữa không giữ nổi tách cà phê trên tay mình.

Tiền Duệ! Là Tiền Duệ!

Hình Chí Hoành thấy thật may mắn khi mình ngồi phía sau bồn hoa, có thể nhìn Tiền Duệ nhiều hơn một chút, dù sao nếu phát hiện ở hắn ở trong này, thì hơn phân nửa là Tiền Duệ sẽ xoay người rời đi.

“Tổng giám đốc Tiền, anh thích em, anh đã thích em từ rất lâu rồi, em và Hình Chí Hoành chia tay nhau cũng gần hai năm, em xem…”

Hình Chí Hoành vốn có chút hoảng hốt, thì giọng nói này lại kéo hắn lại thực tại, nhìn xuyên qua bồn hoa trước mặt, hắn nhìn thấy Triệu Đức Minh luôn khéo léo hiểu lòng người kia đang chăm chú nhìn Tiền Duệ, trong đôi mắt là tình ý ngập tràn.

Tay hắn đột nhiên run lên, hắn hi vọng Tiền Duệ có thể vung tay bước đi —— Trước kia khi hắn và Tiền Duệ ở bên nhau, Tiền Duệ luôn đối đãi với những người theo đuổi cậu như vậy, nhưng hiện tại, còn có thể sao?

Chắc là không thể rồi. Chẳng bao lâu, Hình Chí Hoành đã nghe thấy Tiền Duệ trả lời. “Em cũng nhìn ra mà… Em không ghét anh, nhưng em không nghĩ mình có thể nói chuyện tình cảm với một ai đó nữa. Nếu như anh bằng lòng, chúng ta cùng tới bệnh viện kiểm tra sức khoẻ, rồi sau đó sống chung? Chỉ cần anh không phản bội em, thì em cũng sẽ không phản bội anh.”

Sau đó Triệu Đức Minh mừng rỡ như điên đến mức nào, vội vàng kéo Tiền Duệ đi bệnh viện đến mức nào, tất cả Hình Chí Hoành đều không muốn nhìn thấy nữa. Hắn chỉ gục xuống bàn, rồi những giọt nước tuôn rơi từ khóe mắt dần thấm vào tay áo.

Biết vậy chẳng làm!

——— Hoàn ———

TKYN 6


Chương 6

Tuy rằng trước đây nhìn thấy Tiền Duệ đi chụp ảnh áo cưới cùng người khác, nhưng Hình Chí Hoành hiểu rõ Tiền Duệ, tất nhiên cũng biết không có khả năng cậu sẽ thay lòng đổi dạ chỉ trong vài ngày ngắn ngủi. Huống hồ hắn cũng biết chuyện Tiền Duệ muốn tìm người giả kết hôn, bởi vậy tuy rằng khó chịu, nhưng không quá mức lo lắng. Vậy mà tất cả mọi thứ trước mắt lại khiến hắn không cách nào cười nổi, rốt cuộc không thể bình tĩnh được nữa.

Tất cả mọi thứ ở đây đều là do Tiền Duệ đặt mua, Tiền Duệ vô cùng nâng niu, thậm chí trước kia đều tự tay quét tước, nhưng hôm nay…

Hình Chí Hoành ngồi xổm tại chỗ, chợt nhìn thấy một khung ảnh lồng kính bị đập vỡ, bên trong còn có ảnh chụp chung của hắn và Tiền Duệ. Khi đó hai người dính như keo như sơn, hắn chụp ảnh này cùng Tiền Duệ, còn nói đùa là giấy chứng nhận kết hôn.

Khi đó Tiền Duệ thích vô cùng, luôn vụng trộm chà lau nó, nhưng hiện tại, khung ảnh này lại rơi trên mặt đất, và vỡ tan tành.

Hình Chí Hoành nhìn thấy tất cả, đột nhiên cảm thấy trước kia có lẽ mình đã hơi quá đáng.

Trái tim Tiền Duệ, có phải cũng giống như căn phòng này hay không, đã bị hắn làm tổn thương, vỡ ra thành từng mảnh nhỏ?

Hình Chí Hoành cảm thấy trong lòng khó chịu từng cơn, tựa như thứ vỡ nát không phải căn phòng này, mà là chính trái tim mình vậy. Mỗi khi nghĩ đến chuyện Tiền Duệ muốn mở công ty, lại nhịn không được mà nhíu mày.

Tiền Duệ cãi nhau với hắn, nhưng cũng hơi quá ồn ào. Có lẽ, bọn họ đều cần bình tĩnh lại một chút.

Hình Chí Hoành trầm ngâm một lát, cuối cùng vẫn gọi điện thoại cho đội sửa nhà, bảo người ta nhất định phải khôi phục nguyên dạng căn phòng này.

“Ông chủ, rốt cuộc ban đầu phòng này trông như thế nào?” Thợ cả đến rất nhanh, nhìn căn phòng mà trợn tròn mắt.

“Chỗ này có cái bàn học, chỗ này có cái tủ…” Hình Chí Hoành nhắc đến từng thứ một, trước kia ở cùng Tiền Duệ, cũng nhớ được một vài thứ.

Hắn muốn sự kích thích, nhưng tựa hồ cũng muốn có Tiền Duệ.

Ở công ty, Tiền Duệ sẽ giúp hắn, khi về nhà lại chăm sóc hắn, thật lòng thật dạ muốn ở bên hắn cả đời…

Di động vang lên, Hình Chí Hoành nhìn hai chữ “Nghiêm Tề” trên đó, đột nhiên không muốn nhận điện thoại.

Khi Hình Chí Hoành chỉ đạo cho người ta sửa sang lại nhà, thì Tiền Duệ đi đăng kí mở công ty.

Có tiền không nên khoe khoang, tuy rằng trong tay có tiền, nhưng Tiền Duệ cũng không tính làm lớn ngay mà nên phát triển từ đầu. Cùng lúc đó, cậu đưa Lăng Mộng về quê một chuyến để tổ chức hôn lễ.

Hôn lễ này là giả, chuyện này Tiền Duệ biết, Lăng Mộng biết, mẹ Tiền Duệ cũng biết, nhưng những người khác lại không biết. Ai cũng tươi cười khen ngợi, bắt đầu khích lệ Tiền Duệ, hoặc hâm mộ cậu vì cưới được một mỹ nữ.

Đến tuổi Tiền Duệ mới kết hôn, ở dưới quê được cho là đã muộn. Nhưng cậu đi học bên ngoài, cho dù kết hôn muộn một chút thì mọi người cũng hiểu, thậm chí bởi vì điều này mà lễ cưới lớn một chút cũng không quá đáng.

Tiệc kết hôn diễn ra hai ngày liên tục, kế tiếp, Tiền Duệ lại ở dưới quê ở ba ngày. Đến thăm ông bà ngoại, cậu mợ, mà ngay trong những cuộc gặp gỡ ấy, Lăng Mộng đều được mọi người yêu quý.

Lăng Mộng có thể làm đến chức quản lý, tất nhiên xã giao với mọi người không tồi. Trước khi đến cô luôn hỏi Tiền Duệ xem trong nhà có những người thân nào, bảo Tiền Duệ mua quà để cô mang đến tặng, rồi lại nói mấy lời lấy lòng linh tinh, khiến người khác khó mà không thích cô cho được.

Hôm nay ăn xong cơm tối, nhìn thấy Tiền Duệ ôm chăn gối ra ngủ ở sofa ngoài phòng khách, rốt cục mẹ cậu không nhịn nổi nữa: “Tiểu Duệ, mẹ thấy Lăng Mộng rất tốt, hay là các con thử ở chung xem sao?”

“Mẹ?” Tiền Duệ nghe mẹ nói thế, sau khi kinh ngạc chỉ đành cười khổ: “Mẹ, bây giờ con thế này rồi, không nên hại con gái nhà ngươi ta.”

“Con ấy…” Mẹ Tiền Duệ thở dài, bà vẫn hy vọng con trai mình có thể trở về con đường đúng đắn, nhưng hiện tại… Chẳng qua, bây giờ nó đang có chủ ý riêng, bà cũng chẳng trông coi được.

“Mẹ, mẹ đừng lo cho con, con sẽ sống thật tốt, đúng rồi, con đã mua bảo hiểm cho mẹ, sau này hàng tháng công ty bảo hiểm sẽ đưa tiền đến cho mẹ. Mẹ giữ lấy mà dùng nhé, con không thiếu tiền đâu.” Tiền Duệ lấy hai tấm thẻ trong người ra đưa cho mẹ.

Tiền Duệ bây giờ rất có tiền, chuyện này mẹ cậu cũng biết. Trước kia bà tỏ ra bướng bỉnh, không muốn dùng tiền của con, nhưng hiện tại cũng cởi mở hơn.

Thở dài, bà trở về phòng.

Rời khỏi quê hương, Tiền Duệ và Lăng Mộng mỗi người đi một ngả. Ngoài số tiền đã thỏa thuận, thì vàng mà mẹ cậu chuẩn bị cho con dâu cậu cũng cho Lăng Mộng hết, dù sao bây giờ cậu cũng không thiếu tiền.

Trở lại thành phố S, Tiền Duệ bắt đầu bận rộn lo công việc. Bởi vì công ty vừa mới mở, nên mỗi lần cậu chỉ cần viết giấy tờ, sau đó để người khác làm. Nhưng dù vậy, cậu vẫn muốn tự trông coi, thế cho nên chất lượng sản phẩm vô cùng tốt. Mà cùng lúc đó, cậu cũng không quên xem xét công ty nhà họ Hình, chuẩn bị thu mua.

Quá bận rộn, chuyện tình cảm cũng bị cậu gác sang một bên. Không biết có phải vì không hao tổn tinh thần cho nó nữa hay không, nên Tiền Duệ cảm thấy tinh thần càng ngày càng tốt hay không.

“Tổng giám đốc Tiền, tiền lương này…” Sau khi phát lương tháng đầu tiên, Triệu Đức Minh liền tìm đến Tiền Duệ, đầy vẻ chần chừ —— Số tiền mà Tiền Duệ đưa thật sự quá nhiều.

Tất nhiên Tiền Duệ đoán được tâm tư Triệu Đức Minh, lập tức cười cười: “Trong tay em có tiền mà, anh đừng lo em không đủ tiền.”

Triệu Đức Minh sửng sốt, liền nghĩ tới Hình Chí Hoành, Tiền Duệ theo Hình Chí Hoành nhiều năm như vậy, còn giúp Hình Chí Hoành phát triển công ty, chắc cũng có chút tiền: “Tổng giám đốc Tiền, tiền phải dùng ở chỗ cần thiết, khi nào công ty có lợi nhuận thì cậu trả lương cho anh cũng được.”

“Anh cầm đi.” Tiền Duệ cười cười, lại nói: “Em mời, chúng ta đi ăn cơm nhé?”

Triệu Đức Minh sửng sốt, lập tức gật đầu.

Thời tiết đã bắt đầu nóng nực, sau khi Tiền Duệ rời khỏi công ty đã cởi âu phục, vắt lên tay trái, sau đó đi ra ngoài.

Văn phòng mà Tiền Duệ thuê hiện giờ nằm ở tầng chín trong một tòa cao ốc lớn, cậu và Triệu Đức Minh cùng đi thang máy xuống gara, sau đó lấy chìa khóa rồi vào xe.

Đúng lúc này, một người đàn ông chặn trước mặt cậu.

“Hình Chí Hoành?” Tiền Duệ có chút kinh ngạc nhìn người đàn ông này. Mấy ngày nay không có tin tức của Hình Chí Hoành, cậu còn tưởng rằng người này đã quên mình, không ngờ hắn lại tới.

“Tiền Duệ, chúng ta nói chuyện đi!” Hình Chí Hoành liếc nhìn Triệu Đức Minh, sau đó kéo tay Tiền Duệ.

“Chúng ta không còn gì để nói cả.” Tiền Duệ nhàn nhạt cười, gạt tay Hình Chí Hoành. Khi không còn tình yêu, hiện tại nhìn thấy Hình Chí Hoành chỉ khiến cậu thấy phiền lòng.

Hình Chí Hoành trừng mắt nhìn Triệu Đức Minh, phát hiện Triệu Đức Minh không định rời đi mới hít sâu một hơi nhìn về phía Tiền Duệ. “Tiền Duệ, trước đây là anh có lỗi. Anh xin lỗi, anh sẽ sa thải Nghiêm Tề, ngày mai em hãy trở về Hòa Hưng.”

“Tôi không có hứng thú.” Tiền Duệ cười cười, thế nhưng vẻ mặt Hình Chí Hoành lại vô cùng chắc chắn… Chẳng lẽ hắn nghĩ mình sẽ chịu trở về sao?

“Tiền Duệ, em đừng làm loạn nữa!” Hình Chí Hoành cứng rắn, rồi lại lập tức mềm mỏng: “Anh biết lỗi rồi mà, Tiền Duệ. Anh yêu em. Anh chỉ yêu một mình em thôi. Em đập hỏng nhà của chúng ta, anh đã sửa lại rồi, em theo anh về nhà đi.”

“Đó là nhà anh, không phải nhà tôi.” Tiền Duệ nhàn nhạt. “Ngài Hình, anh về đi, đừng quấy rầy mãi thế, sẽ làm người ta ghét đấy.”

“Tiền Duệ!” Hình Chí Hoành cau mày nhìn người con trai trước mặt. “Cho dù em có nổi giận, thì cũng đừng làm loạn như vậy!”

“Tôi nghĩ ngài Hình hiểu lầm rồi.” Tiền Duệ nhìn Hình Chí Hoành cười cười. “Tôi không nổi giận, chỉ là… tôi không yêu anh.”

Hình Chí Hoành còn rất nhiều lời muốn nói, nhưng nghe vậy, lại đột nhiên chẳng nói được câu nào.

“Đương nhiên, tôi cũng không cảm thấy ngài Hình còn yêu tôi. Nếu anh còn yêu tôi, thì tại sao lại đuổi tôi đi, rồi cho tôi một bạt tai trước mặt mọi người, để đến bây giờ mới chịu đến giải thích, lại còn miễn cưỡng như vậy?” Tiền Duệ nói, rồi mở cửa xe ngồi vào.

TKYN 5


Ta Không Yêu Ngươi

(我不爱你了)

Tác giả: Quyết Tuyệt (决绝)

Thể loại: Báo thù rửa hận, ngược tra

Editor: Gián

Beta: Hoại Băng

Chương 5

Hình Chí Hoành là người sĩ diện, hắn hung hăng trừng mắt nhìn Tiền Duệ rồi xoay người bước đi. Cuối cùng hắn cũng không đập phá đồ đạc, khiến Tiền Duệ thở phào nhẹ nhõm.

Khi người này nổi giận thường có khuynh hướng bạo lực, vừa rồi cậu vẫn lo hắn sẽ làm Lăng Mộng bị thương, nhưng may mà không sao cả.

“Tiền Duệ, đó là bạn trai anh à?” Lăng Mộng thấy Hình Chí Hoành đi rồi, khẽ nhướng mày.

“Bây giờ thì không phải nữa.” Tiền Duệ không chút do dự mà nói.

“Thật không? Chẳng qua tôi sợ là hắn sẽ không từ bỏ ý đồ đâu.” Lăng Mộng cười nói.

“Thì sao nào?” Tiền Duệ cười cười.

“Đúng vậy, thì sao nào… Tiền Duệ, không ngờ anh lại thoải mái như thế đấy.”

“Tôi vốn nghĩ cô sẽ bảo rằng tôi tuyệt tình.” Tiền Duệ ngồi ở ghế sofa bên cạnh, nhân viên trang điểm vốn khinh thường cậu, nhưng sau khi nghe cuộc đối thoại của hai người lại tỏ vẻ cảm thông. Hình Chí Hoành chưa bao giờ để ý đến người khác, xem kìa, vừa rồi hắn làm loạn mà chẳng thèm để ý đến ai, thiếu chút nữa khiến người ta nghĩ rằng cậu lừa hôn.

“Đối với đàn ông ngoại tình(*), có đôi lúc nên tuyệt tình.” Lăng Mộng đáp, trong mắt tựa hồ có một thứ xúc cảm nào đó đang bắt đầu dâng lên.

(*)Gốc là 出櫃 (xuất quỹ), nhưng vì để là “lệch lạc” thì không được hay cho lắm, nên mình đã dùng từ này.

Tiền Duệ nhìn vẻ mặt Lăng Mộng, khẽ thở dài, cậu nhớ rõ trước kia Lăng Mộng có một người bạn trai, cho nên hiện tại, bọn họ đều là những người lưu lạc nơi chân trời góc bể? Hèn gì Lăng Mộng muốn bỏ việc để rời khỏi thành phố này.

Chuyện của Lăng Mộng, Tiền Duệ không hỏi nhiều và cậu cũng không rảnh để quan tâm, bởi vì ngày hôm sau, năm mươi triệu kia sẽ thật sự được chuyển vào tài khoản của cậu.

Khi tới ngân hàng tiến hành việc nhận tiền chuyển khoản, quản lý ngân hàng tự ra mặt, còn chào hàng rất nhiều sản phẩm quản lý tài chính. Chẳng qua không biết vì sao mà chẳng có ai thấy chuyện này kỳ quái, cũng chẳng ai hỏi cậu về nguốn gốc số tiền.

Có lẽ bản thân đã thực sự gặp chuyện thần tiên ma quái rồi… Tiền Duệ chia tiền thành mấy phần, phân biệt rõ thu chi, sau đó tới một khách sạn chờ người.

Muốn mở công ty thì phải có người, mà mấy năm nay cậu đã quen không ít người. Có thể những người này không có ý định đổi công việc, thậm chí dù cậu không mở công ty, thì khi cậu mời khách, chắc chắn họ sẽ đến gặp. Cho dù về sau họ không giúp đỡ cậu, thì cũng không đến mức giậu đổ bìm leo.

Tiền Duệ đặt phòng VIP tại một khách sạn vô cùng nổi tiếng ở thành phố S, bày ba bàn tiệc rượu, sau đó cười nói chào hỏi mỗi một người đến tham dự.

“Giám đốc Tiền.” Một giọng nói quen thuộc vang lên, Tiền Duệ xoay người, thấy cấp dưới của cậu ngày xưa – Triệu Đức Minh – đang tươi cười nhìn cậu.

“Bây giờ em không phải là giám đốc nữa rồi… Sao anh lại tới đây?” Tiền Duệ có chút kinh ngạc nhìn người trước mắt, ở bộ phận bán hàng của Hòa Hưng, người cậu coi trọng nhất là Triệu Đức Minh, nếu không phải bằng cấp của Triệu Đức Minh quá thấp, thì chắc chắn cậu sẽ không nâng đỡ Nghiêm Tề.

Kỳ thật có đôi lúc, năng lực cá nhân và bằng cấp thật sự không liên quan nhiều lắm, ví dụ như Triệu Đức Minh, anh vốn chỉ là một nhân viên phòng bán hàng ở tầng trệt trong khu vực, chỉ có bằng cấp ba, nhờ vào năng lực bản thân mà một năm kiếm được mấy chục vạn, còn tự học rất nhiều thứ, xét năng lực thì không thể nói anh kém ở mặt nào.

“Vậy anh gọi cậu là Tiền Duệ nhé. Tiền Duệ, anh nghe nói cậu muốn mở công ty, nên tới đây để… tìm việc.” Trên khuôn mặt Triệu Đức Minh treo nụ cười thoải mái, khiến người ta vừa nhìn đã thấy thân thiết.

“Anh…” Tiền Duệ khẽ nhíu mày, cậu nhớ rõ cha Triệu Đức Minh bị nhiễm trùng đường tiểu. Anh còn vài đứa em trai em gái, gia cảnh cũng không tốt, bởi vậy mà lúc trước khi còn là nhân viên bán hàng ở tầng dưới cùng, người này mới liều mạng làm việc, vì sản phẩm trích phần trăm. Sau đó cậu đề bạt người này, lại giúp anh tìm một bệnh viện ở thành phố S. Để cha anh có thể làm phẫu thuật ghép thận, người này lại càng liều mạng kiếm tiền…

Ở Hòa Hưng, hiển nhiên là anh ta có thể kiếm nhiều tiền hơn.

“Tiền Duệ, ba anh phẫu thuật rất thành công, hiện tại chỉ cần nghỉ ngơi là được, em trai em gái anh cũng có việc làm rồi.” Triệu Đức Minh cười cười: “Chỉ cần cậu cho anh đủ tiền ăn, thì anh sẽ đi theo cậu.”

Tiền Duệ sửng sốt, nhưng cũng nhanh chóng nở nụ cười. “Cám ơn.”

“Nếu cậu muốn cảm ơn, thì nên cảm ơn bản thân mình ấy, nếu không phải cậu cho anh mấy đơn hàng, thì chắc chắn là anh không thể lo đủ tiền cho ba anh phẫu thuật và dưỡng già rồi, cũng chẳng có cách nào ở lại đây được.” Triệu Đức Minh nở nụ cười, không còn là nụ cười thoải mái kia, mà vô cùng chân thành tha thiết, mang theo ý cảm ơn nồng đậm.

Hình Chí Hoành là người bá đạo, nói một sẽ không thể là hai, lúc trước Tiền Duệ sợ hắn thủ đoạn cứng rắn, chỉ giải quyết việc chung mà không rảnh quan tâm đến chuyện gia đình của cấp dưới, kết quả… Hòa Hưng có Hà Tả trở mặt vô tình, nhưng cũng có Triệu Đức Minh nhớ đến ân tình của cậu.

Tiền Duệ hít sâu một hơi, càng thêm chờ đợi vào tương lai.

Hình Chí Hoành không biết mình ra khỏi hiệu ảnh kia như thế nào, hắn chỉ biết là mình bỏ mặc Nghiêm Tề giữa đường, sau đó bắt xe đến một quán bar.

Hắn đã muốn chia tay với Tiền Duệ từ sớm, cũng đã từng tưởng tượng cuộc sống tốt đẹp sau khi chia tay Tiền Duệ. Hai ngày đầu này vô cùng hạnh phúc như buông một tảng đá lớn xuống, cho đến khi nhìn thấy Tiền Duệ đi chụp ảnh áo cưới với một người phụ nữ.

Sau khi chia tay Tiền Duệ, hắn sống rất tốt. Nhưng Tiền Duệ sau khi chia tay hắn có phải cũng sống rất tốt hay không? Liệu cậu có thể cưới vợ sinh con không?

Nghĩ đến đây, Hình Chí Hoành chỉ cảm thấy cả người khó chịu, hắn uống một ly lại một ly, ánh mắt mông lung lờ đờ bởi cơn say, hắn nhìn thấy một người con trai trẻ tuổi nhích lại gần mình.

Lần đầu tiên hắn nhìn thấy Tiền Duệ, người này cũng có chút bất an, nụ cười cũng ngại ngùng như thế này nhỉ? Hình Chí Hoành ôm người kia vào lòng, thấp giọng kêu lên: “Tiền Duệ…”

Ngày hôm sau khi Hình Chí Hoành tỉnh lại đã là giữa trưa, phát hiện bên người là một cậu con trai xa lạ. Hắn nhíu mày đứng dậy rời đi, không biết vì sao mà hứng thú không dâng trào thêm lần nữa như trước đây.

Đêm qua ngủ tắt điện thoại, Hình Chí Hoành mở di động, phát hiện hơn ba mươi tin nhắn chưa đọc, nhưng không có cái nào là của Tiền Duệ.

Trái tim co rút, Hình Chí Hoành lắc lắc đầu, đang định tìm một chỗ ăn cơm, thì lại thấy Tiền Duệ đi ra khỏi khách sạn cùng một người đàn ông.

“Tiền Duệ!” Hình Chí Hoành đứng dậy đuổi theo, nhưng không kịp nhìn thấy Tiền Duệ nữa.

Người kia, hình như là một người trong công ty từng được Tiền Duệ khen ngợi? Sắc mặt Hình Chí Hoành trở nên khó coi, hắn lập tức mở di động tìm số Tiền Duệ, đáng tiếc là không gọi được, ngược lại, lại nhận được điện thoại của thư ký Hà Tả trong khoảng cách giữa những cuộc gọi.

“Tổng giám đốc Hình, Triệu Đức Minh từ chức. Bộ phận bán hàng có rất nhiều người rục rịch, nghe nói là Tiền Duệ mở công ty ở bên ngoài…”

“Tiền Duệ? Chuyện hợp đồng trước kia tôi còn chưa tìm cậu ta tính sổ, sao cậu ta còn dám quay về lôi kéo họ chứ!” Giọng Hình Chí Hoành trở nên âm trầm, hắn nhất định phải tìm Tiền Duệ nói chuyện cho ra lẽ!

Cho dù Tiền Duệ muốn trả thù hắn, thì hãy cứ nhắm vào hắn, chứ đừng nhắm vào công ty!

Hình Chí Hoành đi tới chỗ ở của Tiền Duệ.

Nơi này, đã mấy tháng hắn không trở lại, so với nơi nhỏ bé chật hẹp này thì hắn càng thích ở chỗ Nghiêm Tề hơn. Nhưng dù vậy, không biết vì sao hắn lại chưa từng vứt chìa khóa căn nhà này.

Lạnh mặt mở cửa ra, Hình Chí Hoành đã nghĩ xem sẽ chất vấn Tiền Duệ như thế nào, thế nhưng không thấy Tiền Duệ bận bịu trong phòng bếp hay dọn nhà, mà lại là một đống bừa bãi.

……………

Đôi lời:

Về nhân vật Triệu Đức Minh. Ở chương 5 tác giả để tên là 赵德明 – Triệu Đức Minh, sau đó sang chương 6 lại là 赵明德 – Triệu Đức Minh, chương 7, 8 thì lúc này lúc khác, rồi đến chương cuối lại chuyển thành Triệu Đức Minh. Vì thế mình sẽ thống nhất lại là Triệu Đức Minh ở tất cả các chương ạ